"Cuối cùng cũng yên tĩnh rồi!"
Nhìn những bóng dáng đang liều mạng co rúm lại trong vũ trụ, thiếu niên không khỏi nở nụ cười hài lòng.
Hắn quay đầu, phóng tầm mắt về phía tinh cầu màu xanh lam ở đằng xa, không khỏi khẽ nhíu mày.
Mượn sương mù lịch sử và hình chiếu lịch sử, Lâm Vũ coi như miễn cưỡng mở ra được một lối đi, để bản tôn chứa đựng thể nội vũ trụ gắng gượng chen vào thế giới này.




